Lịch sử VN qua câu chuyện về tăng 843 và 390

Giới thiệu với các bạn cuốn sách lịch sử VN hậu chiến xuất bản trên Amazon Kindle của Osin Huy Đức: “Bên Thắng Cuộc”. Cảm nhận của nhiều người đây là cuốn sử trung thực- và đó là tiêu chí quan trọng nhất của môn Sử ! Không như lịch sử tào lao như thể hiện trong câu chuyện vặt sau đây trích từ sách này; tuy chỉ là chuyện vặt nhưng thể hiện rõ ràng sự không nghiêm túc của môn Lịch sử Việt nam. Mở ngoặc: Vậy thì mấy chi tiết lộn xộn trên báo chí VN đã là cái chi !

Sự thật lịch sử về tăng 390 và tăng 843

Đức, Huy (2012-12-06). Bên Thắng Cuộc (Giải phóng) (Kindle Location 13803). OsinBook∘2012. Kindle Edition.

Trong suốt hơn hai mươi năm kể từ ngày 30-4-1975, truyền thông trong nước đã mặc nhiên thừa nhận chiếc xe 843 của Bùi Quang Thận   đã húc đổ cổng Dinh trong khi sự thật chính là xe 390. Theo Trung tá Bùi Văn Tùng: “Sau khi biết Thận là người cắm cờ, báo chí vây lấy cậu ấy. Chắc thằng Thận không nói, nhưng các nhà báo suy ra Thận cắm cờ thì 843 của Thận phải là xe vào trước. Khi về tới Long Bình, anh em đã báo cáo lên, xe 390 húc đổ cổng Dinh, nhưng khi nghe báo nói xe 843 anh em cũng cho qua. Về sau, do vụ “ai cắm cờ” đã khá bầm dập nên nhiều người nghĩ, cải chính làm chi cho phức tạp. Sau đó, Việt Nam lại xung đột với Trung Quốc mà chiếc 390 là T59, viện trợ của Trung Quốc, trong khi chiếc 843, T54, viện trợ của Liên Xô nên càng không ai nghĩ tới việc làm rõ sự kiện này”.

Lữ đoàn 203 có bốn chiếc tăng bị bắn cháy trước khi vào đến Dinh Độc Lập. Vào lúc 9 giờ sáng, những chiếc tăng của Lữ 203 đã bị chặn lại trong một trận đọ sức ác liệt giữa các chiến xa của hai bên. Tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 1, Ngô Quang Nhỡ, mở nắp tháp pháo nhô người ra chỉ huy đã bị bắn xuyên qua trán, chết khi chiến tranh kết thúc chỉ còn trong gang tấc. Chiếc tăng 866 khi chạy tới Thị Nghè cũng bị trúng đạn, một người chết ngay tại chỗ, một người bị thương nặng rớt xuống đường. Những người lính vào giờ phút ấy nhận ra sống sót là tấm huân chương quan trọng nhất. Trong suốt hai mươi năm, bốn người lính trên chiếc tăng 390   tiếp tục chiến đấu ở Campuchia, ở phía Bắc rồi lầm lũi mưu sinh chứ không hề tìm kiếm vinh quang. Khi coi phim tài liệu, thấy Bùi Quang Thận   cầm một lá cờ rất to, loại cờ không chứa trong những chiếc xe tăng tiến vào Dinh trong ngày 30-4, Thiếu úy Lê Văn Phượng   lại tặc lưỡi nghĩ rằng, “lịch sử đôi khi được làm bằng báo chí”.

Sáng 1-5-1975, khi rút về căn cứ Long Bình, Lê Văn Phượng   đã viết tường trình đúng như những gì xảy ra. Anh không biết cấp trên báo cáo ra sao để “lịch sử thành văn” chỉ nhắc đến chiếc xe của Bùi Quang Thận. Những thước phim, những bức ảnh “húc đổ cổng Dinh Độc Lập” được phục dựng đã thế chỗ sự thật và số phận của những người được nói đến thật cách biệt với những người im lặng. Bùi Quang Thận sau ngày 30-4 được điều về Bộ chỉ huy, còn Thiếu úy Lê Văn Phượng và ê-kíp xe 390 được điều lên biên giới Tây Ninh, chuẩn bị cho cuộc chiến ở Campuchia, rồi tháng 3-1979 lại được điều ra tham gia cuộc chiến tranh phía Bắc. Ba người trên chiếc xe tăng 390   xuất ngũ năm 1981, một người, Lê Văn Phượng, xuất ngũ năm 1986. Kể từ đó, bốn anh em không có điều kiện gặp nhau.

Thượng úy Lê Văn Phượng   ra quân, về quê; năm 1992 anh học hớt tóc, rồi dựng lều hành nghề ở bờ hào bên thành nhà Mạc, bị công an đuổi chạy lên, chạy xuống. Sau, người lính đã cho xe tăng nghiến lên cổng Dinh Độc lập ấy đã phải chạy về mở lán cắt tóc gần cổng Trường Sĩ quan Lục Quân ở Sơn Tây. Tuy không tranh dành quyền lợi ở chốn quan trường, nhưng trong thẳm sâu, người lính ấy cũng tự hào về những gì mà mình đã làm cho đất nước. Anh đem câu chuyện “húc đổ cổng Dinh Độc Lập” ra kể với các con. Nhưng, ở trường, lịch sử được dạy không giống như những gì đã xảy ra. Đứa con gái học tiểu học về khóc: “Bố nói bố chỉ huy xe 390 vào Dinh Độc lập trước tiên, con khoe với bạn học và cô, nhưng bài học dạy, bác Bùi Quang Thận   lái xe vào trước và cắm cờ trên Dinh. Chúng bạn trêu con nói phét. Con xin nghỉ học”. Lê Văn Phượng chỉ biết phân trần với chính quyền địa phương nhưng nào ai biết là anh đúng hay sách đúng.

Mãi tới năm 1995, khi nữ ký giả Pháp có tên là Francoise De Mulder đến Việt Nam, những người lính tăng trên chiếc xe làm nên lịch sử ấy mới có dịp gặp nhau. Francoise De Mulder là người phụ nữ mà sau khi tăng 390   cán qua cổng Dinh đã chụp được tấm hình Lê Văn Phượng   nhô đầu ra khỏi tháp xe và nhìn thấy bà trong một khoảng thời gian rất ngắn. Francoise De Mulder sinh năm 1944, sang Việt Nam làm phóng viên ảnh từ năm 1963, lúc mười chín tuổi. Năm 1976, bà có mặt ở Lebanon, nơi có hàng trăm người tị nạn   Palestine bị hành quyết bởi lực lượng vũ trang cánh hữu Phalang. Tại trại tị nạn ở quận Quarantaine – Beirut, bà chụp được cảnh một phụ nữ đang van xin các binh lính tha chết cho chồng trên một đường phố đang bốc cháy, ngay giữa thủ đô Beirut. Tấm hình này đoạt giải nhất của Giải WPPA lần thứ 20, là ảnh báo chí xuất sắc nhất thế giới năm 1976. Bà cũng là nữ ký giả ảnh đầu tiên đoạt giải này. Năm 2003 De Mulder bị bệnh bạch cầu và liệt người. Năm 2005, bà mất tại Paris, thọ 61 tuổi.

Năm 1995, tại Paris, bà Francoise De Mulder tổ chức triển lãm những tấm ảnh bà chụp được trong ngày 30-4-1975. Những bức ảnh đã gây chú ý cho một sỹ quan khi ấy đang làm tùy viên quân sự tại Pháp, anh đã giúp đỡ để đầu tháng 3-1995, bà Francoise De Mulder về đến Việt Nam. Người đầu tiên mà bà gặp là anh Nguyễn Văn Tập, lái tăng 390, khi ấy đang lái xe ba gác ở Thái Bình. Rồi bà gặp anh Vũ Đăng Toàn, chính trị viên đại đội, khi ấy đang nuôi heo ở Hưng Yên. Bà không tìm ra anh Ngô Sỹ Nguyên, pháo thủ I, vì khi ấy anh Nguyên không sống ở địa phương. Cuối cùng, bà đến Sơn Tây gặp Lê Văn Phượng   đúng khi anh đang hành nghề cắt tóc. Sau cuộc gặp đó, ngày 22-6-1995, Thiếu úy Lê Văn Phượng được mời dự lễ kỷ niệm ngày thành lập Lữ đoàn 203, bấy giờ đã phiên thành Trung đoàn xe tăng 203. Ở đó, Lê Văn Phượng gặp lại Nguyễn Văn Tập và Vũ Đăng Toàn rồi cả ba được vào tham quan Dinh, bấy giờ đã có tên là Dinh Thống Nhất. Khi đó, họ mới biết chiếc tăng 843  “ hiện vật” vẫn được trưng bày tại Bảo tàng Tăng Thiết Giáp, Hà Nội, còn chiếc “843” sau này trưng bày trong Dinh chỉ là một chiếc tăng cùng loại được sơn và ghi số hiệu vào. Trong khi chiếc xe của Bùi Quang Thận   được sơn phết, bảo dưỡng, lau chùi, nâng niu từ sau 30-4-1975 đến nay, tăng 390 vẫn rong ruổi trên chiến trường Campuchia, mãi đến sau 1995 mới được đem về Bảo tàng Tăng Thiết Giáp.

Chuyến đi của Bà Francoise De Mulder được phát trên VTV và sau đó được thể hiện lại trong một cuốn phim xúc động. Bốn chiến sĩ xe tăng 390   cũng trở nên nổi tiếng nhưng là dưới một biệt danh mới do người xem đặt ra: Ông gác đầm cá Vũ Đăng Toàn; Ông đánh giậm Nguyễn Văn Tập; Ông lái xe lam Ngô Sĩ Nguyên; Ông cắt tóc bị công an đuổi ở Bờ Hào Lê Văn Phượng. Các học viên Lục Quân sau khi biết Lê Văn Phượng qua bộ phim “Bốn chiến sĩ xe tăng 390” thường để dành tóc “đem đầu” đến tiệm cắt tóc của ông; bảo vệ trường sỹ quan cũng thương tình không đuổi. Sau một thời gian chạy xe lam, Ngô Sĩ Nguyên được một anh bạn thanh lý cho một chiếc xe Gát 69 làm phương tiện vận chuyển hàng hóa cho các chủ hàng trên tuyến Hà Nội-Thường Tín. Nhằm giúp Nguyễn Văn Tập giải quyết khó khăn, Bưu điện huyện Gia Lộc, Hải Dương, đã nhận anh vào làm bưu tá xã. Năm 2003, khi xem một chương trình giao lưu với bốn chiến sĩ xe tăng 390, một trí thức và là một nhà doanh nghiệp đã liên lạc với bốn chiến sĩ xe tăng 390, viết thư cho từng anh, tự giới thiệu mình là chủ tịch hội đồng quản trị một công ty, mời các anh lên thăm. Từ tháng 11-2003, Vũ Đăng Toàn được công ty này mời về phó giám đốc một xí nghiệp sản xuất sơn giao thông và ông Nguyễn Văn Tập cũng được mời về đây vừa làm thủ kho, vừa điều khiển xe nâng hàng. Những “người hùng” kể về sự tiếp nhận của nhà doanh nghiệp này như một sự hàm ơn.

About these ads

6 phản hồi (+add yours?)

  1. trithuc13hq
    Tháng 12 22, 2012 @ 10:00:06

    Truyện sự thật có thể làm những người thực sự tham gia biết là không đúng.Thậm chí người bố buồn khi biết chuyện con gái bị bạn coi là sai khi nói khác với sách.Nhưng có nhữnh sai sót chúng ta là người nhận xét chỉ nên đặt nó đúng mức ảnh hưởng thôi.Nếu coi nó liên quan đến(thể hiện rõ ràng sự không nghiêm túc của lịch sử Việt nam)thì bạn đã đặt nó quá mức ảnh hưởng rồi đó.Chiến tranh mà chúng ta cần tĩnh tâm nhiều khi nói về nó

    Trả lời

  2. Tễu
    Tháng 12 22, 2012 @ 14:43:39

    Tớ thấy thế này:
    Thứ nhất: tại sao lại không cho đăng một câu chuyện mà theo Khôi nói là nhiều người cho là thật. Nhớ lại chuyện gần đây, sau khi đồng chí 3X làm marketing cho mấy anh bạn “Dân làm báo”, “Quan làm báo”, thì lượng người truy cập vào mấy trang này tăng đột biến, lên đến hàng triệu lượt truy cập, mặc dù người ta phải tìm đủ cách trèo tường, vượt rào. Liệu, chuyện không cho đăng tại VN mà phải ra đăng ở nước ngoài có phải chiêu PR của tác giả không?
    Thứ hai tớ thấy là: dù sự thật còn cần kiểm chứng, thì cần dũng cảm cho đăng tại VN, cho dù nó có động chạm đến một ai đó. Vì chỉ có cách đó, mới có thể chứng minh được đó là chuyện thật. Tức là nó được phép cọ sát một cách đàng hoàng, minh bạch. Có nhiều chuyện chúng ta đã biết, vì là những con người sống trong thời kì đó. Có nhiều chuyện, có thể chúng ta chưa được biết, nhưng đó có thể vẫn là sự thật. Vậy ta phải khách quan, tôn trọng sự thật, tôn trọng lịch sử. Bởi cái gì đã diễn ra, dù ta có tìm đủ cách che dấu nó, thì cũng chả thể che dấu được mãi. Cái gì đã in, đã khắc, thì dù có dấu cũng không được. Có dấu cho đến chết cũng không phải là sự thật đó đã bị chôn vùi.
    Chuyện xe tăng nào đâm đổ cổng thì nhiều tài liệu nói rồi. Có cả cô nhà báo người nước ngoài chụp ảnh. Còn chuyện dàn dựng, thì đó là chuyện của mấy ông làm công việc tuyên truyền. Nghề của họ là kích động, chứ không phải là nhà chép sử. Hãy thông cảm cho họ. Tuy nhiên mình thích chương “Tăng 390″ hơn, vì nó có nhiều cái nghe nó ngô nghê, nhiều chi tiết thật, thật một cách buồn cười nữa. Đọc để suy ngẫm, và thỉnh thoảng được cười một tý cũng thích chứ nhỉ?,
    Tễu,

    Trả lời

  3. Khoi
    Tháng 12 24, 2012 @ 10:27:44

    Chuyện khẩn cấp thời chiến tranh thì có thể cố thông cảm, ví dụ việc dựng chuyện Lê Văn Tám từ A đến Z (mặc dù cũng thấy chối tỉ !). Nhưng đây đâu phải trường hợp này, chiến tranh đã xong rồi ! Vậy mà khi làm phim về chiến thắng, người ta vẫn cho anh chàng đại úy Thận cầm lá cờ quá to so với cờ thật mang trên xe tăng để lao vào cắm lên nóc dinh Độc lập thì chẳng gọi là coi thường sự thật lịch sử thì là gì ?? (ngoài ra còn là sự ấu trĩ của những người nghĩ rằng cờ phải to mới hoành tráng, trong khi lá cờ nhỏ đúng sự thật kèm theo lời thuyết minh giải thích vì sao như vậy- có thể làm lay động tâm can người xem phim hơn nhiều).
    Vì thói quen coi thường sự thật từ việc nhỏ như vậy, nên người ta hoàn toàn có quyền nghi ngờ môn Lịch sử viết bởi người VN (cái này hơi giống với suy luận của câu châm ngôn “một lần bất tín vạn sự không tin” vậy thôi!)

    Tác giả sách có thể thích đăng ra nước ngoài để PR tốt hơn, và đó không có gì là xấu. Chính các NXB trong nước đã tạo sự chính đáng cho việc làm đó bằng cách từ chối không in !

    Trả lời

  4. Tễu,
    Tháng 12 24, 2012 @ 10:45:43

    Hay comment của bạn chí lý quá,
    Tễu

    Trả lời

  5. trithuc13hq
    Tháng 12 24, 2012 @ 20:02:30

    Nói chuyện một chút.
    Sưu tầm một một vài chuyện cho những bạn không có điều kiện cùng biết và cùng nhau giao lưu là mục đích của những bài viết của chúng ta mà.Ở đây mình khi đọc bài bạn sưu tầm có chút suy nghĩ về mục đích của tác giả.Thật sự mình không thích cách kể đầy bất mãn và có tính kích động.Vì vậy muốn mọi người cùng xem kỹ trước khi qui nạp từ đơn thành cái thường

    Trả lời

  6. lMinh
    Tháng 12 25, 2012 @ 16:18:27

    Mình cũng tán đồng ý kiến bạn Giang và bạn Khôi. Lịch sử phải là sự thật. Mỗi người đều có ý kiến và suy nghĩ của mình mà không ai có thể áp đặt, tuy rằng rằng có thể họ chưa hoặc không nói ra thôi.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: